Nếu anh ta không từng làm cô tổn thương đến tận xương tủy, sao cô nỡ
đối xử với anh như vậy?
Mười bốn năm, nếu tính theo ngày thì sẽ là một con số cực lớn, nhưng
lại không địch nổi vài giây say nắng.
Tình yêu, thật sự không phải là một bài toán, không người nào có thể
quả quyết ai sẽ cùng ta đi tới cuối cuộc đời.
Liễu Tinh mang cho Bạch Nhạn mấy món đặc sản ở quê, lúc đi làm bèn
mang đi cho cô.
Năm ngoái, khi gặp nhau sau Tết, tuy Bạch Nhạn vẫn thản nhiên, điềm
tĩnh, nhưng Liễu Tinh vẫn có thể tinh tế phát hiện ra nỗi cô đơn và buồn bã
trong mắt cô. Năm nay, mỗi ánh mắt của Bạch Nhạn đều rạng ngời vẻ hạnh
phúc của một cô gái trẻ.
Nghe kể về màn tình cảm ướt át đêm giao thừa của sếp Khang và Bạch
Nhạn, Liễu Tinh thật lòng thấy mừng cho cô.
Giờ nghỉ trưa, họ trốn trong phòng tài liệu của phòng phẫu thuật nói
chuyện rất lâu.
Nói một hồi, chẳng hiểu sao họ lại nói tới Lãnh Phong. Lúc đó mới phát
hiện ra hôm nay anh không đi làm.
Bạch Nhạn gọi điện cho một bác sĩ khác ở khoa Tiết niệu để hỏi tình
hình, người đó nói Lãnh Phong xin nghỉ thêm để về đơn vị cũ thăm chiến
hữu.
- Hê, dạo này tình bạn của anh ấy phát thật! Lúc thì họp lớp, lúc thì tụ
tập chiến hữu, bận tít mù nhỉ. - Bạch Nhạn cười.