Cô dùng cánh tay không cắm kim tiêm của mình kéo Liễu Tinh, Liễu
Tinh đờ đẫn ngồi xuống, rồi bỗng ôm mặt khóc nấc lên. - Nhạn, mình thật
sự… thật sự phải quên anh ta thôi. Vừa rồi vừa nhìn thấy anh ta trên phố,
anh ta ngồi trên xe của ả đó, cười ngoác miệng như đại gia, như một gã
bạch diện thư sinh được phú bà bao mà cũng không thấy hổ thẹn. Bao
nhiêu chữ thánh hiền anh ta học được đều thành rác rưởi hết rồi, rốt cuộc là
anh ta bị hớp hồn bởi khuôn mặt hay là của cải của ả đó? Sao lại ra nông
nỗi đó?
Khỏi phải nói, “anh ta” ở đây chắc chắn là Lý Trạch Hạo.
Bạch Nhạn thở dài, nếu cô nói với Liễu Tinh, chiếc xe mà Y Đồng
Đồng đang lái và căn nhà mà cô ta đang ở đều là của Khang Kiếm tặng,
liệu Liễu Tinh có cảm thấy càng không thể chấp nhận hay không?
Đến lúc này, hình tượng “tấm gương sáng ngời” còn sót lại chút xíu của
Lý Trạch Hạo đã hoàn toàn sụp đổ trong lòng Bạch Nhạn.
- Chỗ này có đau không? - Bạch Nhạn vỗ lên ngực Liễu Tinh.
- Đau lắm, đau như bị dao cắt vậy. – Liễu Tinh trả lời trong nước mắt.
- Đau đi, đau một lần cho hết, sau đó thì lên da non. Liễu Tinh cậu xem,
Lý Trạch Hạo không chống cự lại được sự cám dỗ của nhan sắc, lại tham
tiền tài, cậu phải cảm thấy may mắn vì đã thấy được bộ mặt thật của anh ta
trước khi kết hôn. Còn tốt hơn là phát hiện sau khi đã cưới và có con!
Liễu Tinh chớp mắt:
- Hình như cậu nói cũng có lý. Nhưng mà, mình đã yêu anh ta mười bốn
năm rồi.
- Nếu so với việc chia tay sau mười bốn năm kết hôn thì sao?