HOA HỒNG GIẤY - Trang 585

thầm tìm cho bố anh một công việc trong ủy ban tỉnh, mẹ anh được bố trí
làm ở Công đoàn tỉnh. Vừa tốt nghiệp là bố mẹ anh kết hôn, sau một năm
thì sinh ra anh. Ông ngoại anh sợ ảnh hưởng tới công việc của họ, bèn đón
anh tới Bắc Kinh. Anh còn nhớ khi đó, bố rất thương mẹ, lúc nào cũng
nhắc mẹ mặc ấm, đi tất, ra phố luôn nhớ mua mứt quả mà mẹ thích về cho
mẹ. Sáu tuổi anh về ở với bố mẹ, vì anh đã đến tuổi đi học, bố anh hy vọng
có thể tự mình dạy dỗ anh. Nhưng anh vừa về thì bố bị điều đến huyện Vân
làm Phó chủ tịch huyện, thực ra là đi đánh bóng tên tuổi cho việc đề bạt sau
này!

- Lúc đầu, mỗi tháng bố anh về ba bốn ngày, nếu công việc bận quá thì

mẹ sẽ đưa anh tới đó ở mấy ngày. Mùa thu, anh vào học, mẹ không tiện đi
tới huyện Vân nữa. Mà bố cũng đột nhiên trở nên bận rộn, hai ba tháng liền
không về. Có lúc ra tỉnh họp, bố chỉ về nhà hỏi thăm một câu rồi lại vội
vàng đi luôn. Nhưng càng ngày ông càng để ý đến bên ngoài, quần áo chải
chuốt hơn, mốt hơn trước. Mẹ có một người bạn làm giám đốc trung tâm
thương mại ở tỉnh, bà ấy bảo với mẹ rằng, có lần bố mua liền mấy bộ đồ nữ
loại xịn, hỏi mẹ có thích bay không? Đêm hôm đó mẹ gọi một chiếc xe, đột
ngột quyết định đi huyện Vân. Ba ngày sau, mẹ và bố cùng trở về. Người
mẹ gầy như da bọc xương, ôm lấy anh khóc hết nước mắt, bố thì ngồi ngoài
phòng khách hút thuốc.

“Tâm Hà, anh nghĩ kỹ rồi, không muốn kéo dài nữa. Em cũng chỉ mới

hơn ba mươi, vẫn có thể tìm được người đàn ông tốt hơn anh. Chúng ta ly
hôn đi!”. Buổi tối nằm trên giường, anh nghe thấy bố nói với mẹ như vậy,
Mẹ như người lên cơn điên, trong nhà có đồ gì đập vỡ trực tiếp đập hết, sau
đó mẹ lại khóc mà nói với bố rằng, mẹ có thể quên hết những gì đã thấy ở
huyện Vân, chỉ cần bố không gặp lại Bạch Mộ Mai nữa. Đó là lần đầu tiên
cái tên này xuất hiện. Sau đó, cái tên này như một nỗi ám ảnh, cứ được
nhắc tới liên tục. Mỗi một lần nhắc tới là trong nhà như phải trải qua một
trận càn quét. Bố không đồng ý với đề nghị của mẹ, ông lại đi huyện Vân.