Khang Kiếm cắn môi, cảm thấy nếu ngồi tiếp thì chỉ mất thời gian. Bây
giờ anh phải nhanh chóng quay về Tân Giang, tìm được Bạch Nhạn rồi anh
phải ôm cô thật chặt. Không liên quan gì đến tình dục, chỉ muốn sưởi ấm
cho cô, khiến cô cảm nhận được sự tồn tại của anh.
- Tôi rất vui khi nghe được quyết định của Bạch Nhạn từ chính miệng
bà. Tôi tin rằng, cắt đứt sự ràng buộc máu mủ này, cô ấy sẽ sống vui vẻ hơn
trước. Làm phiền bà quá! - Khang Kiếm cầm hóa đơn đi tới quầy.
Anh không nói hẹn gặp lại. Anh tin rằng anh và Bạch Nhạn sẽ chẳng
còn gặp lại bà Bạch Mộ Mai.
Bà ta xinh đẹp quyến rũ, bà ta nghiêng nước nghiêng thành, bà ta sắc
nước hương trời, khiến đàn ông mê mẩn điên đảo, đều là vui thú và niềm tự
hào của một mình bà ta, không liên quan đến bọn họ.
Ông Khang Vân Lâm ở tỉnh thành xa xôi, tuổi đã cao, không có gan
cũng chẳng có sức để diễn màn kịch vĩ đại vì mỹ nhân từ bỏ giang sơn.
Bạch Mộ Mai - người đàn bà như cái gai độc đã cắm sâu trong tim
Khang Kiếm suốt hai mươi tư năm - hôm nay, cuối cùng anh đã nhổ được
ra.
Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của một mình anh, không còn liên
quan gì đến người đàn bà này nữa.
Tâm trạng Khang Kiếm nhẹ nhõm và sáng sủa chưa từng có, lúc tính
tiền, anh nở một nụ cười rạng ngời ấm áp với cô thu ngân.
Bà Bạch Mộ Mai đã bao giờ phải chịu sự ghẻ lạnh như thế từ đàn ông,
tức đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp căng cứng lên, vung tay, không cẩn thận
hất đổ ly cà phê, chất lỏng màu nâu men theo cạnh bàn, nhỏ từng giọt tí
tách xuống thảm thành một vết bẩn mờ mờ.