Bà trợn mắt, quay phắt sang một bên, không nhìn theo bóng Khang
Kiếm. Có điều trong lòng không khỏi bùi ngùi: Gã trai này biết gánh vác
hơn cha hắn.
Đêm, đen như mực.
Giản Đơn lái xe suốt một ngày, mệt mỏi gục trên vô lăng ngủ thiếp đi.
Khang Kiếm không đánh thức anh ta dậy, khẽ mở cửa xe ngồi vào trong.
Bạch Nhạn vẫn còn ở Tân Giang, không xa anh bao nhiêu, vậy thì tốt.
Anh không vội nữa, để Giản Đơn ngủ một giấc tử tế đã. Đảm bảo sự an
toàn của bản thân, không để người yêu thương mình lo lắng, đó cũng là một
sự báo đáp đối với người thương.
Không cần phải nhờ người khác giúp đỡ nữa, đây là vấn đề của hai
người, anh sẽ dốc hết tâm sức để giải quyết. Đối với anh, Bạch Nhạn không
phải là hoàn toàn không có tình cảm, là do những chuyện anh làm quá kinh
khủng đã dọa cô chạy mất.
Công cuộc theo đuổi bà xã còn trường kỳ, anh sẽ tiếp tục nỗ lực.
Khang Kiếm lấy điện thoại ra, miệng khẽ cười.
“Bà xã, lúc này, đặc biệt nhớ em, em đã ngủ chưa? Nếu ngủ rồi, vậy
nhất định phải mơ thấy anh nhé. Anh nghĩ anh cũng sẽ mơ thấy em”.
Trên màn hình hiện lên một chú bướm, hai cánh chấp chớp, một tiếng
“tinh” vang lên, tin nhắn đã được gửi.
Trăng treo đầu ngọn liễu.
Kết quả kiểm tra của Bạch Nhạn rất tốt, truyền nước xong, thấy trời
không còn sớm, mua đồ về căn hộ nấu nướng thì sợ hơi cập rập vì thế cô
hẹn với Lãnh Phong, Minh Thiên và Liễu Tinh cùng đi nhà hàng.