Đây rõ là chuyện nực cười nhất trên đời, bọn họ coi anh là gì chứ? Bạch
Nhạn vẫn là vợ của anh, ông chồng này có bám váy vợ không? Khang
Kiếm không biết mình đang đố kỵ, ghen tuông hay phẫn nộ, chỉ biết không
thể nuốt trôi cục tức này, tim lạnh đến cùng cực.
Chính trong lúc anh đang thất thần, Thương Minh Thiên đã đứng vững,
lấy giấy ăn trên bàn qua quýt chùi máu mũi, sau đó cởi bộ quân phục trên
người, chỉ mặc một chiếc áo may ô.
- Bây giờ anh mới muốn bảo vệ quyền làm chồng của mình, tiếc là đã
quá muộn rồi. Khi anh còn đang có được quyền lợi đó thì anh chạy đi đâu?
Đêm đến hẹn hò với người đẹp, tặng nhà rồi lại tặng xe, chiều buông thì
bao cả một quán cà phê, nghe nhạc uống cà phê với người đẹp, khi đó anh
vứt Bạch Nhạn đi dâu? Trợ lý Khang vĩ đại, thế giới này không phải anh
muốn xoay chuyển thế nào thì xoay đâu. Anh muốn làm tổn thương người
ta thì họ đứng yên cho anh, lúc anh hối hận ngoắc tay thì người ta bổ nhào
vào lòng anh, không có chuyện tốt như vậy đâu.
- Thằng nhãi ranh, mày ngông cuồng quá đấy. Liên quan chó gì đến
mày.
Khang Kiếm gầm lên, lại vung nắm đấm vào mặt Thương Minh Thiên,
Minh Thiên lùi lại phía sau, nhanh nhẹn né tránh, rồi bỗng quét chân về
phía Khang Kiếm, tiếp đó là một cú đấm móc trái, Khang Kiếm loạng
choạng ngã về phía sau, máu mũi trào ra, Minh Thiên lại xông tới túm lấy
áo Khang Kiếm, đấm liên tiếp.
Thương Minh Thiên ở bộ đội, đã từng tập Cầm nã thủ, lại thường xuyên
luyện tập, Khang Kiếm đâu phải là đối thủ của anh. Nhưng Khang Kiếm
cũng không chịu thua, liều mạng xông lên, hai người ghì lấy nhau lăn lộn
trên mặt đất, lúc thì anh ở trên, lúc thì Minh Thiên ở trên.
Trong lúc ẩu đả, cốc tách trên bàn rơi loảng xoảng, vỡ tan tành.