HOA HỒNG GIẤY - Trang 750

Bạch Nhạn chỉ kể lại qua loa nhưng Liễu Tinh vẫn sợ hết hồn, sau đó cô

nàng vỗ ngực:

- Nhạn, kể từ hôm nay, mình sẽ dọn tới đây bảo vệ cậu.

- Rốt cuộc là ai bảo vệ ai? - Bạch Nhạn trêu chọc.

Liễu Tinh đỏ mặt cụp mắt xuống, nhìn Bạch Nhạn bằng ánh mắt khẩn

cầu. Bạch Nhạn cười cười, không nói tiếp.

Có mặt Liễu Tinh, Lãnh Phong không có chuyện gì làm, cũng không nói

xen vào được câu nào.

- Bạch Nhạn, anh tới bệnh viện làm thủ tục xin nghỉ cho em, tối qua em

không được ngủ, bây giờ ngủ một lát đi! Cô Liễu, tay Bạch Nhạn không
được đụng vào nước, cử động cũng không tiện, làm phiền cô nhé.

- Không phiền, không phiền chút nào, em với Bạch Nhạn nhà anh có

phân biệt gì đâu! - Liễu Tinh mờ ám nháy mắt với hai người.

Gương mặt tuấn tú của Lãnh Phong hơi giật giật, nhưng không hề tức

giận mà trông rất vui vẻ. Bạch Nhạn cười thoải mái, coi như đang nghe một
câu chuyện cười không liên quan đến mình.

Lãnh Phong đi rồi, Liễu Tinh thật sự ân cần giúp Bạch Nhạn rửa mặt,

thay quần áo, đắp chăn, rồi cũng rúc vào chăn cùng với cô.

- Tránh xa mình ra, người cậu toàn mùi rượu. - Bạch Nhạn cười cười

đẩy Liễu Tinh.

- Nhạn, khai thật đi, từ lúc nào mà cậu với bác sĩ Lãnh kề vài sát cánh

như thế? - Liễu Tinh hà hơi vào tay rồi cù Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn cười rúm cả người lại, luôn miệng xin tha: