HOA HỒNG GIẤY - Trang 766

chân thành. Nếu cô đoán không nhầm, nhất định đã xảy ra chuyện lớn gì,
hoặc anh đã linh cảm được sắp có chuyện lớn xảy ra.

Con người, vào thời khắc nguy hiểm nhất, phản ứng bản năng sẽ là tự

cứu mình, nhưng vào lúc đó, anh lại nghĩ tới một người khác, tại sao?

Tiền lương, sổ tiết kiệm và nhà của anh đều đưa hết cho cô, bây giờ lại

đưa cho cô tấm thẻ này. Bạch Nhạn biết trong tấm thẻ này không phải là
tiền thưởng gì hết, có thể là những đồng tiền dơ bẩn, nhơ nhớp. Nhưng sự
dơ bẩn, nhơ nhớp này lại khiến cô cảm thấy hạnh phúc vô bờ.

Lúc này, cô nắm chặt tấm thẻ, mặc cho nước mắt lăn dài xuống gò má,

lòng đã hoàn toàn bình yên trở lại.

Đợi tâm trạng ổn định lại rồi Bạch Nhạn mới lên nhà. Cửa khép hờ,

Liễu Tinh không ở trong phòng ngủ, cũng không ở trong phòng khách,
chiếc hộp giấy trên bàn mở ra, bên trong rỗng không.

- Liễu Tinh?

- Mình đang trong này. - Tiếng Liễu Tinh vang lên trong phòng vệ sinh -

Nhạn, không biết mình bị lạnh hay ăn phải thứ gì mà bụng tự nhiên đau
quá.

Có một thứ cảm giác, gọi là xa lạ.

Có một thứ cảm giác, gọi là lâu ngày gặp lại.

Mưa phùn rả rích, Liễu Tinh xuống xe buýt, mở ô ra, qua màn mưa

giăng mắc, cô nhìn thấy Giản Đơn đứng trước cổng bệnh viện lo lắng nhìn
dòng người qua lại. Theo bản năng, cô hạ ô thấp xuống che kín người.

Liễu Tinh và Lý Trạch Hạo đính hôn sớm, tình cảm này rất rõ rệt, cô

chưa từng được con trai theo đuổi, càng chưa từng có chàng trai nào trồng