- Nếu không thì thế nào? - Liễu Tinh thiếu điều van xin anh tha mạng,
thời gian là vàng bạc đó, lại mấy phút trôi qua rồi.
- Tôi… - Giản Đơn há mồm, kéo cô vào bên đường để không chặn lối
xe cộ - Tôi cho rằng không chỉ có thế.
- Anh Giản, tôi biết anh muốn quở trách tư cách tôi thấp kém, tác phong
bừa bãi. Thực ra anh không cần nói, tôi cũng đã tự nghiêm túc kiểm điểm
rồi. Xin lỗi anh Giản, đều tại tôi cả…Á…
Liễu Tinh bỗng hít vào một ngụm khí lạnh, cả người cứng đờ.
Giản Đơn ngạc nhiên xoay người lại, nhìn theo ánh mắt cô. Cách đó
không xa, một người đàn ông thư sinh nho nhã đang đứng, tay cầm một
chiếc bình giữ nhiệt.
Chiếc bình giữ nhiệt đã lâu không gặp.
Liễu Tinh không khỏi nhớ lại quãng thời gian đẹp đẽ nhất của cô và Lý
Trạch Hạo, anh nấu ăn giỏi hơn cô. Mùa đông, không nỡ để cô phải trực
đêm vất vả, hễ có thời gian là anh sẽ nấu chút canh đem tới cho cô. Cô
nhận chiếc bình giữ nhiệt, họ cùng ngồi ở đầu cầu thang, anh ngắm nhìn cô
vừa cười tít mắt vừa húp canh. Rồi cô bỗng nghiêng mặt sang, họ liền hôn
nhau.
Hôm nay, chiếc bình giữ nhiệt này là để đưa cho ai?
Người Liễu Tinh lảo đảo như đứng không vững, cô bất giác túm chặt
lấy Giản Đơn, dựa vào lòng anh.
Dựa vào biểu hiện của Liễu Tinh, Giản Đơn đoán ngay được người đàn
ông phía đối diện kia là ai. Nghĩ tới việc Liễu Tinh cùng mình uống rượu
giải sầu, anh vội giang tay ra ôm eo cô một cách đầy nghĩa khí rồi trừng
mắt nhìn Lý Trạch Hạo.