HOA HỒNG GIẤY - Trang 812

Đôi môi anh nóng hổi phủ lên như muốn thiêu đốt cô. Bạch Nhạn phản

ứng lại, luống cuống giãy giụa, ra sức quay đầu đi để né tránh đôi môi anh
rồi hét lên:

- Sếp…sếp…Khang Kiếm…Khang Kiếm…Buông ra! Ôi…

Khang Kiếm không nghe thấy, anh ngang ngược dùng lưỡi tách hai hàm

răng cô ra, ghì chặt gáy cô, khiến cô không thể cử động.

Môi và lưỡi vừa chạm vào nhau, cô rụt lại theo bản năng, nhưng lưỡi

anh đã quấn lấy lưỡi cô. Mùa đông, phòng khách hơi lạnh, nhưng toàn thân
cô phút chốc bùng cháy. Cô trợn tròn mắt, anh đưa tay che mắt cô, lòng bàn
tay lướt nhẹ trên trán cô, ấm áp và khô nóng, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển
và tiếng trái tim đập thình thịch. Tay cô từ từ trượt xuống khỏi vai anh,
trượt tới ngực anh, qua một lớp áo len, cô có thể cảm nhận được nhịp tim
anh đang đập dồn dập.

Bạch Nhạn khẽ thở dài. Đôi lúc, dục vọng là bản năng, hoặc là tiến triển

tuần tự, hoặc là tiến thẳng tới đích, chỉ mong được đắm chìm trong cảm
giác ngất ngây, chứ không đủ sức để dừng lại. Đó không hẳn là nhu cầu thể
xác, mà là sự trỗi dậy nơi sâu thẳm tâm hồn cô độc đã lâu, khiến người ta
níu chặt lấy, không thể buông tay.

Chiếc lưỡi của Khang Kiếm ngấu nghiến mút mát, quấn quít lưỡi cô,

mãi cho tới khi Bạch Nhạn cảm thấy sắp ngộp thở, anh mới ngẩng đầu lên.
Dưới ngọn đèn mờ ảo, cô thấy đôi mắt anh ẩm ướt, sâu thẳm như biển đêm
tĩnh mặc, nhưng dưới mặt nước lại ẩn chứa những cơn sóng ngầm, chẳng
mấy chốc sẽ tung mình biến thành những con sóng cả trên mặt biển.

Bạch Nhạn bất giác chớp mắt. Cảm thấy từng thớ thịt của anh đang căng

cứng lên, cô co người nhắm mắt lại, cảm nhận đôi môi anh lại một lần nữa
chạm xuống cái gáy để trần của cô rồi chầm chậm dịch xuống dưới. Vòng
tay anh càng lúc càng chặt, như muốn xiết cô tan chảy trong lòng anh. Nụ