HOA HỒNG GIẤY - Trang 813

hôn của anh còn mạnh mẽ hơn, điên cuồng hơn vừa nãy, mang theo tất cả
cơn sóng lòng đang trào dâng trong cơ thể. Cô nắm chặt áo anh, càng nắm
càng chặt. Cô cảm thấy tay anh mở một chiếc cúc, rồi lại một chiếc nữa
trên áo ngủ của cô, rồi đôi môi anh ghé xuống xương quai xanh của cô,
xuống ngực…

- Hắt xì…

Giữa cái lạnh của mùa đông và cái nóng bỏng của hơi thở, Bạch Nhạn

chợt thấy ngứa mũi nên hắt xì một cái rõ to, nước bọt bắn hết lên đầu và
mặt Khang Kiếm.

Hình như bây giờ Khang Kiếm mới sực tỉnh, anh khựng lại rồi vội đưa

tay khép tà áo ngủ của cô lại. Dường như mặt anh còn hơi đỏ, nhưng say
đắm trong ánh mắt vẫn còn chưa kịp biến mất. Anh cởi áo khoác choàng
lên người cô, đặt cô ngồi lên chân anh rồi ôm chặt lấy cô.

Khi vẻ thẹn thùng trên gương mặt đã bớt đi phần nào, Bạch Nhạn nghe

thấy anh thủ thỉ bên tai:

- Hôm trời mưa đó, Giản Đơn đưa anh về nhà khách, trên đường đi Y

Đồng Đồng gọi cho anh mấy cuộc điện thoại nhưng anh tắt máy. Ai dè anh
vừa xuống xe thì phát hiện cô ấy đang đứng trước cửa nhà khách, không
biết bị ai đánh mà mặt đỏ ửng, sưng vù, lại ướt như chuột lột, hỏi thì cô ấy
không chịu nói gì, cứ khóc mãi không ngừng. Chẳng còn cách nào khác,
anh đành đưa cô ấy về nhà, lúc em gọi điện tới là lúc anh đang ngồi trong
taxi, đúng lúc điện thoại hết pin…Á…

Lần này, đến lượt sếp Khang kêu lên thảng thốt.

Cũng không hề báo trước, Bạch Nhạn bỗng ngẩng đầu lên cắn vào môi

anh, trên môi lập tức xuất hiện vài giọt máu. Trong lúc anh kêu đau, cô đã
thành công thoát khỏi lòng anh.