- Người gài bẫy là anh chứ! Giả vờ say rượu, lừa em mở cửa rồi lại giở
trò với em. - Cái miệng nhỏ xin dẩu lên, nhẹ nhàng oán trách.
- Bạch Nhạn, mấy hôm nay anh nhớ em đến phát điên… - Sếp Khang
không buồn quan tâm đến phong độ, ghé sát bên tai cô gái yếu đuối, thừa
nhận sự bối rối của bản thân - Nhưng anh không thể tới. Cũng may, mọi thứ
đều đã qua, anh lại có cơ hội bù đắp cho em, thật tốt biết bao!
Nếu trong lòng em không có anh, em hoàn toàn có thể không mở cửa
mà! Lòng sếp Khang còn ngọt hơn mật.
- Ai nói là có cơ hội? Sếp Khang, tôi trịnh trọng thông báo cho anh biết,
tôi rất tức giận.
- Ừ! Tức giận là đúng lắm. - Khang Kiếm tỏ vẻ khen ngợi.
Bạch Nhạn liếc anh:
- Trước khi tôi còn chưa nổi trận lôi đình, tốt nhất là anh nên biến đi.
Khang Kiếm nuốt nước bọt, chột dạ nhìn chiếc giường trong phòng ngủ
rồi thu ánh mắt lại, nhìn ra xung quang lẩm bẩm:
- Sao ở đây không có phòng cho khách?
- Ở đây còn chẳng có vườn hoa nữa cơ đấy! Ê - Bạch Nhạn chỉ vào
Khang Kiếm - Em thuê cho mình em ở, không phải lúc nào cũng chuẩn bị
để tiếp đãi tội phạm đâu.
Vừa dứt lời, cả hai bỗng sững sờ, bất giác nhớ tới vụ đột nhập tối hôm
đó.
- Thôi - Nhìn thấy nét sợ hãi thoáng qua trong đôi mắt Bạch Nhạn, lòng
Khang Kiếm đau thắt lại - Tối nay anh ngủ trên sofa một đêm vậy!