HOA HỒNG GIẤY - Trang 867

- Vậy thì cùng đi đi! - Lãnh Phong ngẩng lên động viên cô.

Bạch Nhạn lắc đầu:

- Các anh là bạn học, em lũn cũn bám đuôi như con ngốc làm gì. Tết

đến em không bận gì thì sẽ giúp mấy đồng nghiệp khác trực ca vậy.

Lãnh Phong nhíu mày, cúi đầu ăn cơm.

Trước Tết Dương lịch một ngày, Bạch Nhạn tan làm sớm. Hôm nay trời

có nắng, lúc cô ra khỏi bệnh viện, bầu trời phía Tây vẫn còn sót lại một
chút ráng chiều, chiếu lên những đống tuyết chưa tan, tỏa ra những tia sáng
sặc sỡ màu sắc.

Tối nay Ủy ban mở tiệc đón năm mới ở nhà khách Thành ủy, sếp Khang

không về ăn cơm nên cô không vội về nhà. Cô nai nịt thật ấm áp rồi lang
thang đi dạo trên đường.

Không hiểu sao cô lại đi tới trước cửa nhà hát lớn Tân Giang, theo thói

quen cô ngẩng đầu lên nhìn bảng quảng cáo. Năm mới, nhà hát không chỉ
chiếu mấy bộ phim bom tấn mới nhập mà buổi tối còn có biểu diễn hý
khúc. Ở vị trí bắt mắt nhất là tấm poster có hình bà Bạch Mộ Mai tay cầm
quạt tròn đang đứng ngắm bướm lượn trước bụi hoa, cô bèn dừng lại.

Trong tấm poster, khuôn mặt bà Bạch Mộ Mai rạng ý xuân, đầy vẻ

phong tình. Dưới sự hỗ trợ của đồ trang sức, váy vóc và son phấn trang
điểm, không thể nhìn ra được dấu vết của thời gian trên con người bà.

Xem ra bà vẫn sống tốt như trước đây.

Bạch Nhạn nhếch mép chua chát rồi thu ánh mắt lại, bỗng thấy một

chiếc Bentley màu đen phóng đến trước thềm nhà hát. Trong bóng chiều
nhập nhoạng, cửa xe mở ra, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, dáng
người đã hơi phát tướng bước xuống, đưa tay đỡ một người phụ nữ yêu