đánh mất giao tình với Khang Kiếm mà còn mang tội vu oan.
Lẽ ra sau mấy lần tiếp xúc với cô bé y tá đó, ông ta đã phải nhận ra
được cô ta hoàn toàn không tầm thường.
Sắp tới Quốc khánh, khách sạn Hoa Hưng đón tiếp mấy đoàn du lịch
nên vô cùng bận rộn. Ông ta đang ngả người ngồi trên chiếc ghế văn phòng
rộng lớn nghe thư ký báo cáo tình hình kinh doanh quý ba thì điện thoại
bàn đổ chuông. Tổng đài viên nói có một cô gái tên Bạch Nhạn tìm ông.
Đó là vợ của Khang Kiếm mà, Hoa Hưng cuống cuồng vuốt mấy sợi tóc
lơ thơ trên đầu, đích thân xuống dưới đón cô lên.
Sắc mặt Bạch Nhạn buồn bã, không giống như trước kia. Nhìn thấy ông
ta, cô mỉm cười, để lộ ra hai lúm đồng tiền tinh nghịch.
- Có chuyện gì buồn? - Ông ta pha cho cô một tách trà loại thượng hạng.
- Ông chủ Hoa, tôi muốn ly hôn với Khang Kiếm. - Mắt cô dần ngấn
nước.
Hoa Hưng giật mình sửng sốt, cá nhân ông ta cảm thấy Khang Kiếm rất
quan tâm tới cô vợ này. Cô y tá nhỏ bé này thực sự cũng rất đáng mến.
- Cô Bạch, cô đừng nói linh tinh. Hai vợ chồng cãi nhau vài câu là
chuyện bình thường thôi, dăm ba bữa là ổn hết ấy mà.
- Ông chủ Hoa, ông nói cho tôi biết, có phải Khang Kiếm thường xuyên
hẹn hò với Y Đồng Đồng trên quán cà phê sân thượng của khách sạn ông
không? Anh ấy còn tặng cho cô ta nhà và xe nữa? - Bạch Nhạn lau nước
mắt, giọng giận dữ.
Hoa Hưng sững người, lắp ba lắp bắp mãi mà không biết phải nói gì.