- Mọi chuyện đều đã sáng tỏ, cháu không việc gì hết, có khi còn được
gặp phúc trong họa nữa! Tên nhóc này, cháu quá kín kẽ, cái gì cũng giấu
hết trong lòng. Nếu không có lần song quy này thì ai mà biết được cháu lại
có một nghĩa cử như thế.
Khang Kiếm lắc đầu, ông Nghiêm Lệ nói gì anh chẳng hiểu.
- Đừng đứng ngẩn ra đó nữa, ra ngoài hít thở không khí trong lành đi.
Hôm nay hơi lạnh nhưng trời đẹp. Chà, cháu nhìn xem, mặt trời lên rồi kìa.
- Ông Nghiêm Lệ mỉm cười chỉ vào vầng mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ.
Khang Kiếm bước xuống lầu mà như đi trên mây, anh nín thở, rồi lại hít
thật sâu.
Không khí trong vườn mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm nồng nồng xộc
vào khiến mũi anh hơi ngứa. Anh ngẩng đầu nhìn vầng dương mới ló trên
bầu trời xanh thăm thẳm, anh đưa mắt nhìn những nông trang phía xa tít tắp
và những chiếc xe chạy dọc trên đường, anh cúi đầu nhìn con đường lát
gạch dưới chân, nhìn những hàng sồi xanh bất khuất ven đường mà mắt
bỗng nóng lên, nước mắt lăn dài trên gò má.
Anh tự do rồi, thật sự tự do rồi.
- Được bình an vô sự trở về đúng là chẳng gì vui bằng.
Thấy anh xấu hổ quay mặt đi, ông Nghiêm Lệ mỉm cười hiền từ rồi cất
bước tiến vào phía trong khu vườn. Nhìn thấy Khang Kiếm, mấy người
nhân viên đều cười nhiệt tình rồi khẽ nói: Chúc mừng.
Khang Kiếm vẫn chưa định thần lại được, nhưng anh không thể hỏi
nhiều. Anh biết sự việc thay đổi 180° thế này không phải là kỳ tích gì hết,
chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Vì sợ lời nói không thống nhất, anh chỉ
có thể giữ im lặng.