cho toàn bộ cán bộ cấp sở trong toàn tỉnh từ 45 tuổi trở xuống, cháu cố mà
nắm bắt lấy cơ hội này.
Khang Kiếm cười tự giễu:
- Bây giờ cháu chỉ muốn làm công việc hiện tại cho thật tốt, còn những
việc khác cháu tạm thời không nghĩ đến.
- Cả cô ấy cháu cũng không muốn nghĩ tới sao? - Ông Nghiêm Lệ bỗng
trêu chọc.
- Ai ạ?
- Kiếm Kiếm ạ, cháu có biết cháu bình an vô sự là nhờ lời khai của ai
không? Chậc, tuy chú đã có tuổi rồi nhưng không hề bảo thủ đâu nhé. Cô
bé đó đúng là nhân tài đấy, không làm quan thì thật đáng tiếc. Ha ha, không
biết là nó giống ai nữa, chú thấy mẹ nó thì như bình hoa di động, chả thông
minh được là bao mà sao lại sinh ra được đứa con gái thông minh lanh lợi
như thế?
- Chú Nghiêm, chú đang nói tới Bạch Nhạn sao? - Tim Khang Kiếm
nhảy vọt lên cổ.
- Không thì còn ai vào đây nữa? Sau này cháu đừng có nhớ tới cô giáo
kia nữa, phải đặt cô bé này trong lòng, làm người thì phải biết ơn và trân
trọng. - Ông Nghiêm Lệ ngẩng đầu lên, lông mày cau lại - Tất cả đều đã
được định sẵn! Mẹ cháu hận mẹ nó cả đời, bây giờ nó giúp cháu như vậy,
mối khúc mắc này nên hóa giải thôi.
- Chú Nghiêm, chú có thể nói rõ hơn được không? - Khang Kiếm khẩn
khoản nhìn ông Nghiêm Lệ, tim đập thình thịch.
Là cô, chỉ có cô, cô không nỡ bỏ rơi anh, cô luôn nhớ tới anh. Làm thế
nào mà cô có thể giúp anh dỡ bỏ gánh nặng này bằng đôi vai mảnh khảnh