Ở đầu dây bên kia, Liễu Tinh bỗng nuốt nước bọt, lắp bắp hồi lâu không
thốt ra được chữ nào.
- Không nhận được thì để mình gửi cho cậu. - Bạch Nhạn rất nhiệt tình.
- Không cần đâu, mình có rồi. - Mà không chỉ có một tin, từ khi Liễu
Tinh về quê ăn Tết, gần như ngày nào Giản Đơn cũng nhắn cho cô mười
mấy tin.
- Cậu có thì tốt rồi. Thư ký Giản thật là dễ thương nha, có điều trong
chuyện tình cảm hơi chậm chạp, cần phải nhẫn nại. Thôi, không nói nữa,
mình phải vào siêu thị càn quét đây.
Cúp điện thoại, Bạch Nhạn cười rạng rỡ. Cô biết ngay Liễu Tinh mang
tâm trạng rối như tơ vò này gọi điện kể lể với cô đâu phải chỉ vì Lý Trạch
Hạo. Trong lúc tình cờ, đồng chí Giản Đơn đã khuấy động một hồ nước
xuân rồi!
Những ấm ức có thể nói ra miệng thì không coi là ấm ức, người yêu có
thể bị người khác cướp đi, càng không đáng là người yêu.
Yêu không đủ, nên mới kiếm cớ thật nhiều.
Cô nàng Liễu Tinh này, chỉ sợ trong lòng đã chọn rồi, bây giờ chẳng qua
cần có một người giong cờ khích lệ mà thôi.
Bạch Nhạn chất đầy một xe từ đồ dùng hàng ngày cho đến đồ ăn vặt,
rau quả, thịt cá nhét đầy bốn cái túi to, đủ cho một gia đình ăn trong nửa
tháng, rồi mới ra thanh toán.
Nhiều đồ quá, không mang lên xe buýt được, cô đành gọi taxi về nhà.
Ngày Tết, bác tài rất vui tính nên xe chạy thẳng tới chân cầu thang.
Bạch Nhạn xách túi đi xuống, vừa trả tiền xe xong thì điện thoại trong túi