HOA HỒNG KÝ ỨC - Trang 136

***

Khi Tiêu Tử Thần thay quần áo xong thì ánh nắng đã chiếu thẳng lên vai

người ta. Tuy bên ngoài nhiệt độ rất cao nhưng anh ta không bật điều hòa
mà mở cửa sổ, để mặc cho gió biển thổi vào trong xe.

Xe chạy một lúc thì tới một con đường lớn trong rừng. Từng tòa nhà ven

đường, Trì Linh Đồng đều đã nhìn quen mắt. Khi đi tới một tòa nhà ba tầng
kiểu Nga màu nâu đỏ, Tiêu Tử Thần dừng xe, “Đây là nhà tôi.”

“Nơi này là đường Quế Lâm.” Trì Linh Đồng đã nhận ra, không ngờ

đường Quế Lâm lại gần Vịnh Nước Cạn như thế. Tòa nhà màu nâu đỏ lấp
lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, tràn đấy hơi thở quý tộc thần bí.

“Đúng, sau khi cha tôi chuyển từ Tây Xương về Thanh Đài thì chúng tôi

vẫn luôn ở đây. Trước kia nơi này chính là nhà của một ông chủ nghề báo
người Nga. Hôm nay cô giúp việc đã làm rất nhiều món ăn chỉ để đón
Khổng Tước, nếu tôi không về nhà thì cô ấy sẽ rất buồn. Nếu cô không
ngại, mong cô hạ cố cùng ăn một bữa cơm trưa với chúng tôi!”

“Tôi ngại!” Trì Linh Đồng thốt lên. Không có Khổng Tước, cô và Tiêu

Tử Thần chỉ là người qua đường A và người qua đường B mà thôi, thế giới
này còn chưa hòa hợp tới mức tất cả đều là người một nhà! Nếu hôm nay
Khổng Tước ở đây, cô đi theo ăn ké còn được. Nhưng giờ không được, có
hiềm nghi thay mận đổi đào! “Tôi đã hẹn ăn trưa với bạn rồi, phiền anh đưa
tôi tới chỗ giao lộ là được.”

Tiêu Tử Thần không động đậy: “Khi tôi thay quần áo thì đã nói với

người trong nhà rồi.”

Trì Linh Đồng nhíu mày: “Anh không định nhờ tôi giả vờ thành Khổng

Tước đấy chứ?” Điều này quá hoang đường.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.