HOA HỒNG KÝ ỨC - Trang 453

Trước khi xảy ra tai nạn, với Tiêu Tử Thần, lòng cô tĩnh lặng như nước.

Nhưng sau khi tai nạn xảy ra, cảm nhận đột nhiên thay đổi. Nhưng nói đi
nói lại, vẫn cứ tịch mịch như trời tuyết!

Trong khi đau đầu vì đủ thứ chuyện, Trần Thần lại khiến cô phiền lòng

hơn. “Đồng Đồng, hôm nay tôi và Chủ tịch Nhạc đi máy bay tới Tân Giang
dự hội nghị, chị ấy bảo tôi gọi điện cho cô, hỏi tối nay cô có thời gian gặp
mặt chị ấy không?”

“Khế Viên nhận được giải vàng cho khu đô thị tiêu biểu kết hợp kiến trúc

văn hóa Trung Quốc và phương Tây lớn nhất Trung Quốc, Hiệp hội bất
động sản Trung Quốc đã tổ chức họp mặt để các kiến trúc sư và lãnh đạo
của các công ty bất động sản tới Tân Giang tham quan, chuẩn bị mở rộng
phong cách khu đô thị này trên cả nước. Vì khi cô thiết kế Khế Viên, vẫn là
nhân viên của Thái Hoa, vỗn dĩ cô là người có quyền phát ngôn, nhưng…
bây giờ cô đã rời khỏi giới thiết kế, tôi sẽ thay mặt cô phát ngôn. Chắc Chủ
tịch Nhạc tìm cô chỉ để ôn chuyện cũ thôi, sẽ không ép cô phải dự hội
nghị.” Có lẽ Trần Thần sợ Trì Linh Đồng từ chối, nên vội vàng nói ra một
tràng dài.

“Biết rồi, khi nào anh và Chủ tịch Nhạc tới khách sạn thì gọi điện cho

tôi, buổi tối tôi sẽ tới gặp Chủ tịch Nhạc, đừng nói với những người khác là
tôi đang ở Tân Giang.

Khế Viên là kết tinh tình yêu của cô và Địch Thanh. Tới giờ cô vẫn

không nỡ bước vào Khế Viên, như thể nó là một món đồ thủ công vô cùng
tinh xảo, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể chạm vào. Bây giờ lại
có một đám người định tới Khế Viên, chỉ chỉ trỏ trỏ. Sau đó khắp cả nước,
nơi nào cũng có Khế Viên, Trì Linh Đồng cảm thấy nơi thiêng liêng nhất
trong lòng mình bị người ta chà đạp. Cô chưa bao giờ căm giận bản thân
như thế, kém cỏi, bất lực, như loài giun dế, ai cũng có thể giẫm đạp.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.