HOA HỒNG KÝ ỨC - Trang 465

“Linh Đồng...” Giọng anh hơi khàn, trái tim dường như muốn vọt ra khỏi

lồng ngực. Người anh cứng đờ, vẫn còn một thoáng do dự.

Ở khoảng cách ấy, ánh sáng trong đôi mắt anh được phóng to lên, khiến

mí mắt cô nặng trịch. Hàng mi của cô run rẩy, từ từ khép lại.

“Linh Đồng?” Anh gọi cô.

Cô đáp lại, mềm mại tựa sông nước mùa thu. Nhiệt độ chân thực ấy, nhịp

tim mạnh mẽ ấy, cho dù chỉ là ký ức hay là một cái bóng, hết thảy đều quay
về, cô chỉ muốn ôm anh, thật chặt.

Chỉ trong chớp mắt, phòng tuyến tan vỡ, anh ôm cô, cúi đầu hôn...

*****

Champagne đúng là không phải rượu nặng, với người có tửu lượng thấp

đến đáng thương thì hai ly cũng chỉ hơi say, ngủ suốt một đêm, sáng hôm
sau đã hoàn toàn tỉnh táo.

Trì Linh Đồng lén hé mắt, có vài tia sáng lọt qua cửa sổ, trời còn chưa

sáng hẳn, trong phòng tối tăm, Tiêu Tử Thần ngồi trên giường quay lưng lại
với cô, áo sơ mi hơi nhăn, tóc hơi rối, nhưng dáng ngồi vô cùng ngay ngắn.
Chiếc váy lụa của cô vắt trên lưng ghế, trên cùng là nội y của cô.

Trì Linh Đồng nhắm mắt lại lần nữa, co người vào trong chăn. Cô thấy

giường khẽ rung, Tiêu Tử Thần đứng lên. Cô nghe thấy tiếng anh mở tủ
lạnh, tiếng anh rót nước, sau đó tiếng vòi nước kêu ào ào, có lẽ anh đang
rửa mặt. Anh đã định rời đi chưa? Cô thầm suy đoán.

Lát sau, có tiếng bước chân đi về phía giường, giường lại trũng xuống.

Bỗng nhiên, một đôi tay mát lạnh nâng cổ cô lên, một chiếc khăn mặt lạnh
đặt trên mặt cô. “Em tự lau hay để anh lau giúp em? Anh biết em đã tỉnh

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.