HOA LỤC BÌNH - Trang 18

– Sao là sao?

Sĩ Nguyên lắc đầu:

– Cô không được bình thường chắc.

Trố mắt nhìn anh Mỹ Thuận bèn nói:

– Tôi mà không bình thường ư ? Ông thì có!

– Cái gì? Tôi à?

– Vậy thì sao hả? Sĩ Nguyên lắc đầu ngao ngán:

– Đúng là xúi quẩy. Giúp nhân, nhân trả oán thật mà.

Ngồi co ro lại Mỹ Thuận vẩn giọng gay gắt:

– Lúc nãy anh làm sao để cứu tôi hả?

Sĩ Nguyên cũng nhìn Mỹ Thuận:

– Bế cô vào lòng mang lên, chứ còn sao?

Trợn mắt nhìn Sĩ Nguyên, Mỹ Thuận hỏi lại:

– Anh ôm tôi ư ?

– Vậy chứ sao?

Mỹ Thuận tức giận quát: