HOÀNG ĐÌNH - Trang 1888

Nói xong nàng nhắm mắt lại, ngay sau đó là một tầng sáng ánh trăng phủ

quanh người, bao phủ lấy bộ y phục của nàng. Chốc lát sau, ánh trăng giảm
đi, khí tức trên bộ y phục kia đã dung hợp hoàn mỹ với nàng.

- Pháp bào này tên gọi là gì?

Nhan Lạc Nương hỏi.

- Đây là lần đầu tiên ta luyện chế pháp bào, không có tên gọi.

Trần Cảnh cười nói.

Nhan Lạc Nương nói:

- Pháp bào tuyệt như vậy lại không có tên sao? Ừm, không bằng gọi là:

“Áo bào Mê Thiên Kiếm điệp giữa sơn hải” đi.

Trần Cảnh khẽ sững người, không nghĩ nàng có thể đưa ra cái tên như

vậy, lập tức cười nói:

- Tên này cũng khá kỳ quái.

Nhan Lạc Nương chỉ cười cười, tựa như rất hài lòng với cái tên vừa đặt.

Trần Cảnh còn nói thêm:

- Cô vẫn còn thiếu một thứ nữa.

- Là thứ gì?

Nhan Lạc Nương hỏi.

- Một dạng kiểu như trâm gài, pháp quan buộc gọn tóc lại.

(Quan, pháp quan: một loại mũ mão đội đầu, buộc tóc)