HOÀNG ĐÌNH - Trang 297

Cái bóng kia hút mạnh, sương khói đầy trời tự chui cả vào trong miệng.

Bóng mờ lập tức rõ ràng hơn, chính là Trần Cảnh, áo xanh, mắt lạnh, cầm
trong tay một luồng sáng trắng hình kiếm, sát khí lẫm liệt.

Đây là ý niệm của hắn thành hình. Hắn há miệng quát:

- Ngươi là Tần Hộ?

Sâu không trả lời, hắn bèn vung kiếm chém tới.

Đúng lúc này, con sâu kia đột nhiên kêu to. Trần Cảnh run lên, tinh thần

mê muội, trời đất quay cuồng, cảm giác như bị ai đó đánh một đòn thật
mạnh vào sau gáy. Ngay sau đó, sâu độc lại rít lên một tiếng bén nhọn. Trần
Cảnh chỉ cảm thấy cảm giác đau đớn chuyển thành hơi tê rồi khuếch tán
đến toàn thân, vô cùng sảng khoái. Cả người hắn như bồng bềnh trên không
trung, trước mắt hóa thành một biển hoa, muôn hoa khoe sắc, mắt không
nhìn thấy điểm cuối.

Giữa lúc hoảng hốt, Trần Cảnh có một loại ảo giác, tựa như nơi này là

một thế giới chân thật, còn bản thân mình từ nhỏ đã sống ở đây. Hắn cố
gắng tự phủ nhận, tự nói với mình đây là ảo giác, là bị mê hoặc, thế nhưng
ý niệm trong đầu lại càng ngày càng mơ hồ.

Hương hoa tỏa ngát, vô số cánh bướm đủ màu bay múa trong biển hoa.

Trần Cảnh nhìn theo cánh bướm, tâm cũng bay lên theo, trôi nổi giữa vô
vàn đóa hoa từ lúc chúng nở rộ đến lúc chúng điêu tàn, một mùa rồi lại một
mùa. Không biết qua bao lâu, Trần Cảnh đã mất đi phương hướng. Hắn
cảm giác mình lúc thì biến thành một bông hoa, lúc lại biến thành một con
bươm bướm.

Trong không gian ảo cảnh này, luân phiên hoa nở hoa tàn, mà ở thế giới

hiện thực thì đã là bước vào đông.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.