HOÀNG QUYỀN - Trang 814

Cố thiếu gia nằm trên bậc thềm bên ngoài phòng, quẳng bồn tắm kia

ra tít đằng xa. Cái bồn rơi xuống đất không một tiếng động, y cũng lặng im.

Phượng Tri Vi thoáng kinh ngạc, phát hiện thì ra y không ăn hồ đào,

vả lại hiếm khi thấy y không ngủ trên giường hoặc chỗ cao, lại ngủ trước
cửa phòng Ninh Dịch mà y căm ghét như thế này.

Phượng Tri Vi ngoái đầu lại nhìn, sắc mặt hơi ửng đỏ - nãy giờ y vẫn

nằm đây? Đã … nghe thấy hết mọi chuyện?

Ngẫm nghĩ, cảm thấy thật sự không nên hỏi, chợt nghe Cố Nam Y nói:

“Xin lỗi.”

Phượng Tri Vi ngẩn người, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, không

ngờ lời này lại thoát ra từ miệng của Cố thiếu gia.

Y có loại cảm xúc tên là “xin lỗi” này ư? Nàng nghĩ y căn bản không

biết từ này dùng như thế nào.

Sau phút ngẩn ngơ, nàng bỗng bật cười, chợt cảm thấy tâm trạng mình

khá hơn, kéo Cố Nam Y đứng dậy, “Dừng ngủ trước cửa nhà người ra, mau
quay về phòng đi. Cũng đừng xin lỗi tôi, đây không phải lỗi của huynh.”

Cố Nam Y để mặc cho nàng kéo mình rời khỏi cửa phòng Ninh Dịch,

vẫn lặp lại một câu: “Xin lỗi.”

“Được rồi được rồi xin lỗi thì xin lỗi.” Phượng Tri Vi biết y là một kẻ

cố chấp, nếu không chấp nhận lời y nói, có lẽ y sẽ tua đi tua lại đến sáng
mai. Bỗng Cố Nam Y đột ngột chỉ vào nàng rồi chỉ vào bồn tắm, “Đừng
tắm cho kẻ khác.”

Phượng Tri Vi ngớ ra, sắc mặt thoáng chốc đã đỏ bừng.