HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 102

- Cô biết tôi nghĩ về cánh phóng viên các người như thế nào mà vẫn đến

sao?

- Đúng thế.

- Được lắm. Hoan hô. Đó là sự liều lĩnh từ phía cô. Bây giờ thì cô có thể

đi được rồi.

- Không.

- Cô đã có được chiến công của mình rồi đấy. Cô còn cần gì nữa nào? Cô

cònmuốn tôi ký cho cô một tờ chứng thực hay sao?

- Không, ngài Tach ạ, tôi rất mong được trò chuyện với ngài.

- Nghe này, như thế rất thú vị, nhưng sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Trò hài

hước đột xuất đã kết thúc: xéo đi.

- Không có chuyện đó đâu. Tôi đã được sự cho phép của ông Gravelin

cũng giống như những phóng viên khác. Thế nên tôi ở lại.

- Tay Gravelin này là một tên phản trắc. Tôi đã nói rõ với hắn là đuổi cổ

những tạp chí dành cho nữ giới đi cơ mà.

- Tôi không làm việc cho tạp chí phụ nữ.

- Sao kia? Giờ báo chí dành cho nam giới mà cũng tuyển dụng phụ nữ

sao?

- Đó không phải là một điều mới lạ nữa, ngài Tach ạ.

- Vậy thì cứt thật! Chuyện này nghe ra sẽ hứa hẹn đây: họ bắt đầu bằng

việc tuyển dụng đàn bà, rồi có ngày sẽ tuyển dụng cả bọn da đen, Ả- rập,
Irak nữa!