HỒN BƯỚM MƠ TIÊN - NỬA CHỪNG XUÂN - Trang 288

Lộc ngắm bức tranh rất lâu, mà chàng cũng chỉ ngắm có một bức tranh

ấy... Tiếng ai cười ở sau lưng, khiến chàng quay vội lại. Một người ngả đầu
chào và hỏi:

- Thưa ông, bức tranh có được không?

- Thưa ông, đẹp lắm!... Bức tranh này của ông?

- Vâng, của tôi.

Lộc vụt nhớ hôm gặp Mai cũng vận bộ quần áo vẽ trong tranh từ nhà

một người ở phố B... đi ra. Chàng đăm đăm nhìn họa sĩ, hỏi:

- Ông ở phố B... thưa ông có phải không?

- Vâng, tôi là Bạch Hải ở phố B... ông có thư thả mời ông lại chơi.

Lộc mỉm cười, khen:

- Chắc người làm kiểu mẫu cho ông cũng đẹp lắm!

Mắt Bạch Hải long lanh chớp sau cặp kính sáng trong:

- Đẹp lắm! Đẹp hơn người trong bức tranh nhiều!

Lộc hỏi lẩn thẩn:

- Chắc là người yêu của ông?

Bạch Hải thở dài:

- Người yêu trong mộng!

Lộc tỏ ý kinh ngạc:

- Sao vậy, thưa ông?