HÔN NHÂN GIẤY - Trang 307

Gắn ngay trước mắt mà như xa tận chân trời.

Vài giây sau Tiểu Ảnh mới hỏi:

- Anh thì sao? Những ngày ở nước ngoài tốt đẹp cả chứ?

Mãi một lúc lâu Trần Diệp mới gật đầu:

- Cũng tàm tạm.

Tiểu Ảnh cũng gật đầu:

- Em nghĩ là không thể tệ được.

Trần Diệp nhìn cô, thấy ánh mắt cô thản nhiên lạnh lùng, cứ như

khẳng định một điều rằng: “Trần Diệp, anh là con người mà đi đâu
cũng có thể sống tốt được”.

Tiểu Ảnh trêu:

- Cố gắng lên, đem vinh quang cho đất nước.

Trần Diệp cười nhăn nhó: