HƯNG ĐẠO VƯƠNG - Trang 22

- Chúng tôi tuy làm quan, nhưng là người của thiên-tử ; người của thiên-

tử tuy rằng nhỏ, cũng còn ở trên hàng vua chư-hầu.

Vua nghiễm nhiên không đáp lại. Bọn ấy biết ý vua không nghe, từ giở

ra về.

Không bao lâu tòa Trung-thư bên Mông-cổ lại viết thư sang dẫn nghĩa

xuân-thu nói: “Nguyên, là trung-quốc, mà Nam-việt là chư-hầu nghĩa tất
phải kính trọng thiên-sứ."

Vua cũng nhất định không chịu, sai Lê-Đà và Đinh-củng-Viên sang sứ

Mông-cổ biện bác nghĩa ấy.

Lê-Đà, Đinh-củng-Viên, hai người đều có tài ứng đối, khi ấy phụng

mệnh đi sứ, sang đến triều-đình Mông-cổ, vua Mông-cổ mắng rằng:

- Các ngươi là sứ-thần Nam-man có phải không?

Lê-Đà tâu rằng:

- Tâu thiên-triều hoàng-đế, mọi-rợ mới gọi là man, nước chúng tôi là

nước văn-hiến, không tranh bờ lấn cõi nước nào, mà cũng không hà hiếp ai,
không gọi mà man được. Chúng tôi là sứ-thần Nam-quốc, chớ không phải
sứ-thần Nam-man.

Vua Mông-cổ thấy nói có ý sỏ xiên, tức giận, quát mắng:

- Nam chúa nhà các ngươi, không biết sức mình, làm sao dám ngạo-

nghễ cả với thiên-triều?

- Chúa chúng tôi cũng chịu thiên-triều là to nhớn hơn, mới phải cống

hiến, sao lại gọi là ngạo-nghễ?

- Vậy chớ sao chiếu-thư đến không lạt, mà lại không kính trọng sứ-

thần?