thật là quen thuộc nhưng Ana không tài nào nhớ nổi là đã nhìn thấy ở đâu.
-Ngươi là ai? - Ana thận trọng hỏi. Đột ngột tiếng lính canh vang lên dồn
dập đằng xa:
-Bắt lấy nó! Bắt lấy nó! Con bé nô lệ!
Kẻ bí ẩn kia toan chạy trốn nhưng loay hoay thế nào lại khiến tà áo bị mắc
vào gai hoa hồng. Ana hơi ngạc nhiên:
-Nô lệ? Cô là nô lệ à?
-Không! Ta không phải nô lệ! - Cô gái ấy gắt gỏng, hấp tấp gỡ gai nhọn ra,
càng lúc càng rối. Trong khi lính ngự lâm đang ào ào chạy tới rất hùng hổ.
Trông cô bé tuyệt vọng thật tội nghiệp, bất ngờ cô ta quay sang Ana, quát:
-Ngươi có gươm hả? Chặt mớ cây này cho ta! Sau này ta sẽ hậu tạ!
-Cái gì? - Ana suýt nữa thì phá ra cười trước lời ra lệnh ngây ngô của cô bé
con.
Chớp mắt lính đã ập đến nơi. Hai người túm lấy cô bé nô lệ và nhanh tay
trói nghiến cô ta lại.
-Con bé quỷ này, mới lơi là một chút là đã lẩn ngay đi! Thật là…nào, đi
mau! Không thì đừng trách bọn ta nặng tay!
-Đồ tồi! Đồ độc ác! - Cô bé ứa nước mắt vì uất giận, căm hờn nhìn xoáy
vào Ana, thét lên - Ngươi mà giúp thì ta đã thoát rồi ! Nhớ đấy, oán báo
oán! Ta không quên món nợ hôm nay đâu, đồ lính kiểng!
-Ngươi dám xúc phạm đại… - Một người lính toan vung tay tát cô ta vì tội
vô lễ, nhưng Ana đã nhẹ nhàng gạt đi:
-Cô ta còn bé mà…