-Ta không bé! Đồ ngốc kia!
Và cô bé mắt xanh ấy vẫn rú rít mãi cho đến tận lúc bị lôi đi.
Nhưng một nô lệ chưa được huấn luyện như thế được đưa vào hoàng cung
để làm gì? Ana chỉ thắc mắc chi tiết này.
-Lâu quá không được gặp ngài, đại tướng quân.
Gensan xuất hiện sau lưng nàng từ lúc nào không biết, giọng nói nhỏ nhẹ và
trầm tĩnh, thật là giống Yusan, giống đến nỗi suýt nữa khiến Ana lỡ miệng
thốt ra cái tên thân thương ấy.
-Tôi không làm ngài sợ đấy chứ. - Gensan mỉm cười - Sao mấy hôm nay tôi
không thấy ngài vào Lesbos?
-À, vì tôi bận giải quyết vài việc. - Ana đáp đầy lẽ độ và ánh mắt thì hoàn
toàn dán vào khuôn mặt giống hệt Yusan ấy. Thật lạ lùng. Trong nàng,
không hẳn là cảm giác xốn xang xao động, mà chỉ đơn giản là thích thú và
tò mò.
-Vậy mà giờ ngài lại có thời gian rảnh rỗi để đi dạo trong vườn hồng à ?
-Công việc thì cũng phải có lúc kết thúc chứ, vương tử cao quý.
-Đúng vậy. Tôi lại nói sai rồi. Xin ngài tha lỗi cho. - Gensan nói trong tiếng
cười, chàng liền chuyển đề tài câu chuyện - Khung cảnh nơi này thật chẳng
khác gì chốn thần tiên. Trời mây êm đềm quang đãng, hoa rực rỡ và mĩ
nhân thì diễm lệ như vừa bước từ trong tranh ra.
-Hai vế đầu thì tôi hiểu, nhưng xin vương tử chỉ bảo cho kẻ võ biền này
biết, mĩ nhân ngài đang nói đến là ai vậy ? Một tiểu thư nào ư ? Hay là ai đó
trong hai vị quận chúa của nước tôi?