Lần đầu tiên Ana cảm nhận được rõ ràng mùi vị chua chát khi buộc phải đối
đầu một mất một còn với người mình đã và đang rất yêu thương, kính phục.
Cũng là lần đầu tiên, Ana nếm thử kết quả từ cuộc lựa chọn trước đây của
mình: chọn Prang, cũng có nghĩa là phải vì Prang mà… tiêu diệt bất cứ ai,
kể cả Yusan. Đau đớn đến tưởng chừng có thể ngất lịm đi trong cơn mê
sảng.
Legend of Porasitus - Chương 62
-Bệ hạ. Bệ hạ!
Tiếng gọi của tên lính hầu kéo Prang ra khỏi giấc ngủ chập chờn thư giãn
cạnh bàn làm việc, chàng rùng mìng ngước lên nhìn, hơi cáu gắt một chút:
-Chuyện gì ?
-Xin bệ hạ tha tội mạo phạm nhưng tể tướng Vamus có chuyện gấp muốn
trình tấu.
Bằng một cái ngáp dài đầy khinh thị, hoàng đế trẻ chán chường cười nhạt:
-Ông ta mà cũng biết trình với tấu à? Lại còn gấp nữa cơ đấy! Thật là
chuyện hiếm có đây.
-Bệ hạ, có cho vào không ạ?
-Được. Tất nhiên. - Prang càu nhàu, bị làm phiền lúc đang nghỉ ngơi chỉ vì
mấy chuyện vớ vẩn của một lão già xu nịnh thật chẳng hay ho gì.
Lát sau, Vamus lập cập xuất hiện trước mặt chàng, sau khi thi lễ và nhìn lên
thì thấy hoàng đế đang gà gật rất mơ hồ, chẳng có vẻ gì là đã sẵn sàng lắng
nghe cả, lão liền đằng hắng vài tiếng vừa để lấy giọng, vừa là để thu hút sự
chú ý về phía mình:
-Bệ hạ tôn kính!