Trống rỗng. Đây là đâu?
Một bóng đen đang chậm rãi tiến về phía chàng.
… Tượng nữ thần Hoà bình Yinju ư ? Prang ngơ ngác ngắm nhìn khuôn
mặt đá với đôi mắt vô hồn của
tượng, đẹp tuyệt vời. Bất giác, đôi mắt chớp nhẹ và thoắt cái đã trở thành
người thật. Không phải thần Yinju nữa, mà… mà chính là …
-Anastasia! - Prang sững sờ thốt lên. Đứng ngay trước mặt chàng chính là
nàng công chúa kiều diễm đó, ánh nhìn lam biếc vẫn toả ra khí chất đế
vương oai phong lẫm liệt, xoáy vào chàng, xoáy vào trái tim chàng.
-Ana, là nàng thật sao? Nàng còn sống?!? - Prang toan đưa tay lên chạm thử
vào hình bóng yêu thương
nhưng bất giác rụt tay lại khi thấy một dòng máu thẫm từ từ chảy ra khỏi
khoé môi xinh đẹp của người con gái ấy…
- Nàng…
Những ngón tay nàng từ từ thâm đen …
-Muộn rồi, muộn rồi. Ngài nói lời vĩnh biệt cô ta đi thôi. - Neperus từ đâu
xuất hiện, nụ cười quỷ quái bao trùm lên tất thảy, lão vươn đôi tay gầy guộc
gớm ghiếc ra tóm lấy bàn tay của Ana giờ đã ứa đầy nước vàng sền sệt, tiếp
tục cười man dại - Chất độc Toxicious… không kịp rồi, bệ hạ tôn kính của
tôi.
-Lão dám… dám ra tay lần nữa ư ?!? - Prang gầm lên, tuốt gươm ra - Ta
không cho phép bất cứ ai cướp
nàng khỏi tay ta nữa đâu! Nhất là thứ ác ma như lão, Nep! Ta sẽ cứu được
nàng bằng máu của ta!