HUYỀN THOẠI PORASITUS - Trang 642

-Câu đó ngươi đâu cần hét to như thế. - Prang đã mở mắt ra nhưng không
phải vì hứng thú mà là do nổi cáu, chàng quắc mắt nhìn trừng trừng vào lão
già ưa nịnh bợ ấy. Vamus thì vẫn lom khom trong dáng đứng bề tôi như
thường lệ, cười ngọt ngào cất giọng:

-Thần có một món hàng rất thú vị, muốn lấy làm quà dâng lên cho bệ hạ
ngự lãm.

-Quà à? - Prang thở hắt ra như vừa trút gánh nặng - Có thứ quý giá nào mà
ta không có? Mà cứ cho là ta không có đi, thì đó chắc chắn cũng là vì thứ ấy
ta không cần. Ngay từ đầu ta đã biết ngươi lúc nào cũng chỉ

mang đến những tin vớ vẩn. Lui đi! Giấc ngủ của ta có khi còn quan trọng
hơn đấy!

-Bệ hạ, thần…

-Được, được. Ta nhận, cứ để đó, giờ thì ta đã có thể yên được chưa? - Prang
uể oải phất tay. Tất nhiên là tể

tướng Vamus giận không tả hết, lão vừa bị sỉ nhục nặng nề và đây cũng
không phải lần đầu tiên thằng nhóc hoàng đế miệng còn hôi sữa mẹ kia coi
khinh đại thần như lão ra mặt. Nhưng cái bản chất nịnh hót đã thấm vào
từng thớ thịt đã giúp lão vẫn giữ được nụ cười cầu an trên môi trong lúc lui
ra khỏi phòng. Món hàng thế là đành bỏ lại để hoàng đế xem sau.

Vamus vừa khuất bóng là Prang lại gục xuống, ngủ thiếp đi ngay. Chàng đã
mệt mỏi quá rồi sau nhiều đêm liên tiếp thức trắng tìm chiến lược đánh
Serazan…

“…hôn lễ đã được ấn định là sẽ cử hành vào buổi bình minh ngày mai…"

Giọng phụ vương mơ hồ trong khoảng không gian màu hồng nhạt đáng yêu.
Prang ngơ ngác nhìn quanh.