HUYNH ĐỆ - Trang 560

Sau đó Lý Trọc lau nước mắt, nói với Tống Cương:

- Lúc còn bé chúng ta khổ quá.

Tống Cương cũng lau nước mắt, gật đầu nói:

- Lúc còn bé anh em mình bị người ta bắt nạt ức hiếp.

- Bây giờ tốt rồi - Lý Trọc cười bảo - Bây giờ không ai còn dám bắt

nạt ức hiếp chúng ta.

- Không tốt - Tống Cương nói - Bây giờ vẫn chưa tốt.

- Sao lại chưa tốt? - Lý Trọc quay lại hỏi Tống Cương

- Anh đã cưới Lâm Hồng, còn chưa tốt hay sao? Anh đúng là sống

trong hạnh phúc lại không biết hạnh phúc.

- Anh muốn nói đến em - Tống Cương nói.

- Em sao nào? - Lý Trọc quay nhìn đống rác sau lưng - Em cũng sống

tốt.

- Tốt à? - Tống Cương hỏi - Em không có công ăn việc làm.

- Ai bảo em không có công ăn việc làm? - Lý Trọc cau có - Công việc

của em là biểu tình ngồi.

Tống Cương lắc đầu lo lắng nói:

- Sau này em sẽ thế nào?

- Yên tâm - Lý Trọc không cho là thế, nói - Xe đến trước núi tất có

đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Tống Cương vẫn lắc lắc đầu: