KẺ BÁO THÙ - Trang 217

những bức tranh màu nước đã phai. Một người đàn ông đang ngồi thẳng đơ
trên một chiếc ghế tựa kê ở chính giữa bức tường màu vàng phía sau một cái
bàn. Hai cẳng tay của hắn đặt lên mặt bàn ở hai bên bàn cờ, tóc hắn được vén
chặt ra sau tai. Hắn mặc một bộ đồng phục trông giống như bộ đồ bảo hộ lao
động trơn. Cặp lông mày sắc nét và cái bóng vắt ngang sống mũi thẳng tắp
tạo thành một chữ T rõ ràng mỗi lần bóng đèn tuýp nhấp nháy. Tuy nhiên, vẻ
mặt của hắn mới là thứ khiến Harry ghi nhớ đậm nét nhất từ lúc gặp ở đám
tang, một sự pha trộn đầy mâu thuẫn giữa vẻ đau buồn và lạnh lùng khiến
Harry nhớ tới ai đó.

Harry ra hiệu cho Beate ngồi xuống cạnh cửa. Anh kéo một chiếc ghế tới

gần bàn và ngồi xuống đối diện với Raskol.

“Cảm ơn ông đã dành thời gian gặp chúng tôi.”
“Ở đây thời gian rẻ như bèo,” Raskol nói bằng một giọng nhẹ nhàng và

tươi tỉnh đến kinh ngạc. Hắn nói giống người Đông Âu với âm ‘r’ rung mạnh
và cách phát âm rõ ràng.

“Tôi hiểu. Tôi là Harry Hole còn đồng nghiệp của tôi là…”
“Beate Lønn. Trông cô giống cha lắm, Beate ạ.”
Harry nghe thấy Beate thở dốc và hơi quay người lại. Mặt cô không đỏ,

mà trái lại, làn da trắng của cô càng trắng bệch ra và miệng thì cứng đờ lại
nhăn nhúm, như thể cô vừa bị một cú tát trời giáng.

Harry nhìn xuống mặt bàn, hắng giọng một tiếng, và lần đầu tiên anh nhận

ra rằng sự đối xứng gần như kỳ dị ở hai bên cái trục phân chia giữa anh và
Raskol đã bị phá vỡ bởi một chi tiết rất nhỏ: quân vua và hoàng hậu trên bàn
cờ.

“Tôi đã gặp anh ở đâu rồi nhỉ, anh Hole?”
“Tôi gần như lúc nào cũng bị nhìn thấy gần bên người chết,” Harry đáp.
“À. Đám tang là một trong những con chó canh của Ivarsson.”
“Không.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.