KẺ BÁO THÙ - Trang 228

Vigdis ra mở cửa. Cô ta đã thực hiện một trò ảo thuật mà chỉ có những nhà ảo
thuật nữ mới tinh thông và đàn ông sẽ không bao giờ có thể hiểu được ngọn
nguồn: Cô ta đã trở nên rất xinh đẹp. Sự thay đổi cụ thể duy nhất mà Harry
có thể chỉ ra là cô ta mặc một chiếc váy dạ tiệc màu ngọc lam tiệp màu với
đôi mắt xanh và to của cô ta - lúc này mở to hơn nữa vì kinh ngạc.

“Tôi xin lỗi đã quấy quả các vị đêm hôm thế này, bà Albu. Tôi muốn nói

chuyện với chồng bà.”

“Chúng tôi đang có tiệc. Không đợi đến mai được sao?” Cô ta mỉm cười

với anh vẻ khẩn nài, và Harry nhận thấy cô ta đang nóng lòng muốn đóng sập
cửa lại đến mức nào.

“Xin bà thứ lỗi,” anh nói. “Chồng bà đã không nói thật khi ông ta nói rằng

không quen biết Anna Bethsen. Và tôi nghĩ là bà cũng vậy.” Harry không biết
liệu bộ váy dạ tiệc hay cuộc đối đầu đã khiến anh phải ăn nói trang trọng.
Miệng Vigdis Albu dường như đang thốt ra một tiếng ‘ồ’ câm lặng.

“Tôi có một nhân chứng đã nhìn thấy họ cùng nhau,” Harry nói. “Và tôi

biết tấm ảnh đó từ đâu mà ra.”

Cô ta chớp mắt hai lần.
“Tại sao…?” Cô ta lắp bắp. “Tại sao…?”
“Vì họ là tình nhân, thưa bà Albu.”
“Không, ý tôi là - tại sao anh lại nói với tôi chuyện này? Ai cho anh cái

quyền đó?”

Harry mở miệng định trả lời, để nói rằng anh nghĩ cô ta có quyền biết,

rằng chuyện đó đằng nào cũng sẽ lộ ra, vân vân.

Nhưng anh lại đứng nhìn cô ta trân trối. Cô ta biết tại sao anh nói cho cô ta

biết, còn chính anh thì không, cho tới tận lúc này.

Anh nuốt khan.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.