KẺ BÁO THÙ - Trang 230

“Lẽ ra ông không nên bảo với cô ấy là cô ấy sắp phải chết.” Harry nói tiếp

và biết rằng anh sắp sửa mất tự chủ. “Hoặc ít nhất là không nên rời mắt khỏi
cô ấy sau đó. Cô ấy đã trộm tấm ảnh đó cho vào giày của mình. Và nó đã
vạch mặt ông, ông Albu ạ.”

Harry nghe thấy một tiếng hít vào đột ngột của bà Albu.
“Giày dép có ở nhiều nơi…” Albu nói, vẫn vuốt ve cổ vợ. “Anh có biết tại

sao đám doanh nhân Na Uy không thể làm ăn ở nước ngoài không? Họ quên
mất giày của mình. Họ đi giày mua ở Na Uy mà lại mặc bộ vest Prada giá
mười lăm nghìn krone. Người nước ngoài sẽ nhìn họ đầy ngờ vực.” Albu chỉ
xuống dưới. “Nhìn mà xem. Đôi giày này là giày Ý, khâu tay. Nghìn tám
krone. So với cái giá để mua được sự tự tin thì rẻ chán.”

“Điều tôi đang thắc mắc là tại sao ông lại tha thiết muốn cho tôi biết ông

đã đợi ở bên ngoài lúc đó,” Harry nói. “Có phải là vì ghen không?”

Arne lắc đầu kèm theo một tiếng cười trong lúc cô vợ lách ra khỏi cánh

tay của anh ta.

“Ông nghĩ tôi là người tình mới của cô ấy à?” Harry tiếp tục, “Và vì ông

nghĩ là tôi sẽ không dám làm bất cứ chuyện gì phòng khi tên tôi có thể bị
khui ra trong vụ án này, ông nghĩ ông có thể chơi tôi một chút, hành hạ tôi,
làm tôi phát điên, là thế phải không?”

“Vào đây đi, Arne! Christian muốn phát biểu đôi lời!” Một người đàn ông

tay cầm ly rượu và điếu xì gà đứng lảo đảo trên đầu cầu thang.

“Cứ tiến hành đi,” Arne đáp. “Tôi còn phải tiễn quý ông này về trước đã.”
Người đàn ông nhíu mày. “Có chuyện gì à?”
“Không có gì đâu,” Vigdis vội nói. “Cứ vào với mọi người đi Thomas.”
Người đàn ông nhún vai bỏ vào.
“Điều khác nữa khiến tôi ngạc nhiên là, mặc dù sau khi tôi đã đến gặp

thẳng ông và đưa tấm ảnh ra, ông vẫn đủ ngạo mạn để tiếp tục gửi email cho
tôi.” Harry nói tiếp.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.