KẺ BÁO THÙ - Trang 231

“Tôi rất tiếc phải nhắc lại, ngài cảnh sát,” Albu líu lưỡi nói, “Nhưng

những… những email mà anh cứ nhắc hoài tới là gì vậy?”

“Được thôi. Nhiều người nghĩ rằng họ có thể gửi email nặc danh bằng

cách đăng ký tài khoản ở một máy chủ nào đó mà không cần tiết lộ tên thật.
Họ đã nhầm to. Một người bạn của tôi là dân hacker đã cho tôi biết tất cả mọi
việc tất tật - ông làm trên mạng đều để lại những dấu vết điện tử có thể, và
trong trường hợp này là sẽ bị lần ngược trở lại cái máy mà chúng được gửi đi.
Vấn đề chỉ là biết phải tìm từ đâu mà thôi.” Harry lôi một bao thuốc từ túi áo
trong ra.

“Tôi muốn ông không…” Vigdis định nói gì đó nhưng lại thôi.
“Nói cho tôi biết đi, ông Albu?” Harry nói, châm điếu thuốc. “Ông đã ở

đâu vào tối thứ Ba tuần trước từ mười một giờ tới một giờ…”

Arne và Vigdis Albu nhìn nhau.
“Chúng ta có thể nói ở đây hoặc ra đồn cảnh sát,” Harry nói.
“Anh ấy ở nhà,” Vigdis nói.
“Như tôi đã nói.” Harry phì khói ra đằng mũi. Anh biết là anh đang quá

liều lĩnh, nhưng đi một cú tháu cáy nửa vời thì chỉ toi công, vả lại giờ thì
cũng chẳng còn đường lùi nữa. “Chúng ta có thể nói ở đây hoặc về đồn cảnh
sát. Tôi có phải nói với các vị khách là bữa tiệc đã chấm dứt không?”

Vigdis cắn môi dưới. “Nhưng tôi đã bảo với anh là anh ấy,” cô ta mở lời.

“Trông cô ta không còn xinh đẹp chút nào nữa.”

*

“Không sao đâu, Vigdis,” Albu nói và vỗ vai vợ. “Vào tiếp khách đi em.

Anh sẽ tiễn ông Hole ra cổng.”

Harry hầu như không cảm thấy chút gió nào mặc dù rõ ràng gió đang giật

dữ dội trên đầu. Mây đang bay hối hả trên bầu trời và thỉnh thoảng lại che lấp
mặt trăng. Họ bước đi thong thả.

“Sao lại ở đây?” Albu hỏi.
“Chính ông đã tự chuốc lấy còn gì.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.