KẺ GÂY HẤN - Trang 131

Viên chủ khách sạn chỉ im lặng đưa phiếu tính tiền cho tôi. Đúng lúc đó,

cụ già Dammard đi ra, lớn tiếng bảo:

- Bây giờ, ông hãy đi khỏi Foncourt.

Tôi đáp lại:

- Cụ Dammard, cụ quả thật là một người khích bác. Tuy nhiên, nếu

người ta không cấm cụ để cho tôi ở đây, chắc chắn cụ vẫn tiếp lục bán
Whisky cho tôi với giá cắt cổ, chứ gì?

Ông con liền can cụ già:

- Ba đừng cãi vã với ông ấy làm gì nữa.

Tôi nói tiếp:

- Vậy nhờ cụ mời bà con đâu của cụ ra đây. Tôi muốn chào bà ấy trước

khi đi.

Ông cụ đáp:

- Nó khỏi cần phải nghe ông chào hỏi. Ông không gặp nó được đâu.

Tôi cười vào mặt cụ.

- Cụ bắt nhốt bà ấy rồi hay sao? Thật quá sức khôi hài! Hôm nào rảnh tôi

sẽ ghé lại đây vào đúng lúc cụ còn ở ngoài chợ.

Ông cụ gầm lên;

- Ông đừng hòng đặt chân trở lại đây nữa.

Một người trong phòng lên tiếng:

- Sẽ có người khóa họng y lại, nếu y vẫn tiếp tục làm ngứa tai thiên hạ.

Tôi chắc lưỡi:

- Chà, hôm nay cụ đã triệu tập sẵn viện binh.

Có nhiều tiếng xì xào, nhưng không ai cử động.