KẺ GIẾT NGƯỜI ĐƯỢC GIẢI GONCOURT - Trang 89

- Chắc ông cần một căn phòng chứ ạ? - Bà chủ quán hỏi và liếc nhìn

cái va-li nhỏ đặt bên cạnh.

- Chắc vậy...

- Chúng tôi có thể dành cho ông một căn phòng có cửa sổ quay ra phố.

Căn phòng vừa mới được dán giấy bồi lại.

- Ông bà đã bắt đầu sửa chữa rồi à?

- Tạm thời mới sửa những cái cần thiết nhất thôi. Bởi căn nhà cũ kỹ

quá. - Bà ta có đôi mắt sâu thẳm nhân hậu màu nâu với nét mặt thanh tú
nhưng bên khóe miệng đã xuất hiện những nếp nhăn.

Rõ ràng là bà ta làm chủ ở đây. Thỉnh thoảng ông béo lại ném cặp mắt

sợ hãi kính cẩn nhìn bà ta.

- Chuyện ấy chắc hẳn đã làm náo động cả khu phố lên phải không? -

Joseph hỏi.

- Chứ còn gì nữa! - Ông chủ quán trả lời - Cảnh binh và thậm chí cả

ông chánh cẩm cũng đến...

- Ông biết ông ta chứ?

- Ai cơ? Ông chánh cẩm à?

- Không phải, người buôn sách cũ - ông lão Muet ấy?

- Không, chúng tôi không biết ông ta. Chúng tôi mới dọn đến đây.

- Thế ông ta có nhiều khách hàng không? Ông ta sống bằng nguồn lợi

tức nào?

- Chính tôi cũng không biết nữa - Ông chủ quán lắc đầu nói.