KẺ LÃNG DU - Trang 44

Meaulnes đâu dám thú nhận rằng anh không đến đây bằng lối đường

mòn. Anh toan nhờ ông già đưa đi nhưng lưỡng lự một giây trên bực cửa,
do dự đến nỗi thấy gần như muốn lảo đảo. Sau cùng, anh lao mình ra ngoài
sân tối đen.