KẺ THÙ BÍ MẬT - Trang 106

của tôi đang nói chuyện với một cô y tá của ông.

Tất nhiên là tôi đã chú ý để không nói ra một cái tên nào. Trong bệnh

viện của Hall có thể Whittington đã lấy một cái tên khác. Nhưng ông ta trả
lời tôi ngay:

- Chắc là anh nói đến Whittington?

- Chính ông ta đấy. Ông ta làm gì ở chỗ ông. Đừng nói với tôi là ông ta

cũng bị suy sụp tâm thần đấy nhé!

Hall bật cười:

- Không. Ông ta đến đây thăm một cô y tá của tôi. Edith, cháu gái ông

ấy.

- Vậy thì ông ta chắc vẫn còn ở đây? - Tôi thốt lên.

- Không, ông ta đã đi ngay về thành phố sau khi gặp cô ta.

- Tiếc quá! Nhưng có lẽ tôi sẽ nói chuyện với cháu gái ông ta, Edith,

được không?

- Tôi rất tiếc nhưng không thể được. Edith cũng đã ra đi tối qua cùng với

một nữ bệnh nhân của chúng tôi.

- Tôi thật không may! Ông có biết địa chỉ của Whittington không? Tôi

muốn đến thăm ông ấy khi tôi quay về.

- Không. Nhưng nếu anh muốn thì tôi sẽ viết thư cho Edith để hỏi địa chỉ

cho anh.

Tôi cảm ơn ông ta và nhấn mạnh.