Lục Cảnh Diệu luôn cảm thấy Tần Dư Kiều rất biết cách trêu chọc đàn ông.
Trước kia cô bạo gan lại thẳng thắn, nhưng dáng vẻ hiền lành ngoan ngoãn
này còn có thể hấp dẫn anh hơn trước. Cô toát ra vẻ phong tình của người
trưởng thành và vẻ ngây ngô của thiếu nữ.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng nước chảy rào rào, Lục Cảnh Diệu dùng
một tay nâng người cô từ dưới lên. Đột nhiên bay lên không, Tần Dư Kiều
khẽ hô lên một tiếng, lúc ngộ ra thì cúi đầu ngoạm Lục Cảnh Diệu một
phát. May là tiếng nước bên ngoài rất lớn, nếu như bị hai người bên ngoài
nghe thấy thì cả đời này cô không thể ra khỏi đây mất.
Lục Cảnh Diệu nâng Tần Dư Kiều lên chỉ vì muốn giữ chặt cô trước ngực
mình. Anh ôm cô xoay người, sau đó ngồi xuống bồn cầu.
Đổi hướng, đằng sau cô không còn là két nước lạnh lẽo nữa, nhưng cô và
Lục Cảnh Diệu lại kề sát nhau hơn. Bây giờ hai chân của Lục Cảnh Diệu để
giống tư thế lúc trước của cô, dang ra 120 độ. Bởi vì chân dài hơn cô, nên
thoạt nhìn còn… phóng khoáng hơn cô lúc trước. Mà chân cô bị Lục Cảnh
Diệu kéo lên kẹp ngang hông anh.
“Ưm…”
Đúng lúc này, tiếng nước qua đi, bên ngoài chỉ còn tiếng bước chân rời đi
của hai người, thần kinh căng thẳng của Tần Dư Kiều cũng buông lỏng.
Lúc đang định ngồi lên đùi Lục Cảnh Diệu, tiếng bước chân bên ngoài đột
nhiên dừng lại.
Thật ra đàn ông rất nhạy cảm với vài việc, lúc vừa mới giải phóng xong hai
người cũng nghe thấy vài âm thanh, Giang Nham rời đi còn vỗ vai Lục
Nguyên Đông, ý bảo anh nhìn phòng vệ sinh ngoài cùng bên phải, nở nụ
cười chỉ đàn ông mới hiểu.
Lục Nguyên Đông biết Giang Nham chỉ cái gì, nói câu “nhàm chán” rồi đi.