ngần của cô, làm cho người ta không thể dời mắt. Tiếp đó anh cong miệng
nói: “Từ nhỏ mẹ đã thiên vị anh, đương nhiên sẽ để đồ tốt nhất lại cho
anh.”
“Nếu như em là mẹ anh, trong tất cả con trai người em ghét nhất chính là
anh.” Tần Dư Kiều thả lại bông tai vào hộp trang sức.
“Ghét anh nhất? Không phải em cũng lấy anh rồi sao?” Lục Cảnh Diệu
xem thường nói Tần Dư Kiều một câu, sau đó thoáng nhắc tới mẹ mình:
“Mẹ anh giỏi lắm, em không có cơ hội được gặp gỡ, có điều cũng coi như
em may mắn, trước kia vợ của mấy ông anh trai anh đều chết mệt với bà.”
Tần Dư Kiều đột nhiên nhớ tới câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ, Ngưu
Lang bởi vì là con út nên thường bị các anh trai chị dâu cắt xén. Tuy Lục
Cảnh Diệu khác hẳn hình tượng bị ức hiếp của Ngưu Lang, Tần Dư Kiều
vẫn hỏi câu: “Từ nhỏ mẹ anh đã thiên vị anh, các anh trai chị dâu anh lại
không tức giận à?”
“Quan tâm đến họ nhiều như vậy làm gì, có thời gian không bằng làm
chuyện gì đó thực tế hơn chút.” Lục Cảnh Diệu bỗng cười một tiếng, gương
mặt thêm vẻ không đứng đắn, “Có điều ngọc này anh cùng mẹ chọn. Từ lúc
mười sáu tuổi anh đã nói với mẹ, người vợ sau này của con nhất định là
người xinh đẹp nhất trong số những con dâu của mẹ, cho nên nếu không
phải là ngọc tốt nhất, vợ con sẽ không coi trọng.”
“Thật sự như vậy à?” Tần Dư Kiều nhìn vào khuôn mặt tuấn nhã của Lục
Cảnh Diệu, quả nhiên đã vô lại từ nhỏ. Hôm nay Lục Cảnh Diệu ăn vận rất
chỉn chu, bộ vest sẫm màu còn cài một đôi khuy tay áo. Khuy tay áo như
mắt mèo tao nhã mà nổi bật, tựa như cảm giác Lục Cảnh Diệu mang đến
cho mọi người: Mạnh bạo, tao nhã, thậm chí mang vẻ kiêu căng thanh lạnh,
nhưng trước mặt cô anh cứ vô lại như vậy.