"Chê ngắn à…” Lục Cảnh Diệu đột nhiên bật cười, “Rất to gan, nhưng
không sợ cái miệng ăn không trôi à.”
Mặc dù Lục Cảnh Diệu nói như vậy, nhưng đối mặt với vấn đề tôn nghiêm
của đám đàn ông, anh vẫn nên giải thích một chút: “Phụ nữ sống trong
phúc mà chẳng biết, người đàn ông của em đúng là dài hơn những người
đàn ông khác một đoạn lớn đấy.”
Lục Cảnh Diệu kéo dài ba chữ cuối cùng, Tần Dư Kiều nghe Lục Cảnh
Diệu nói vậy cũng đỏ mặt. Lục Cảnh Diệu kiêu ngạo vốn không để ý vận
mệnh của mình còn đang bị cô nắm trong tay, thậm chí còn vô liêm sỉ cọ cọ
trong lòng bàn tay cô: “Em đo thử xem, hai tay có cầm đủ không?”
Lục Cảnh Diệu vừa nói vừa phối hợp rút ra đưa vào, không bao lâu sau vật
trong tay Tần Dư Kiều lập tức từ trạng thái nửa mềm một lần nữa trở nên
cứng rắn nóng bỏng.
Tần Dư Kiều lập tức buông tay ra, xoay người: “Không đứng đắn.”
Lúc Tần Dư Kiều lật người cuốn hơn nửa cái chăn, Lục Cảnh Diệu buồn
bực, đá xuống giường: “Anh đắp cái gì! Anh đắp cái gì!” Tần Dư Kiều đưa
lưng về phía Lục Cảnh Diệu không để ý đến người đàn ông đang nổi giận
sau lưng.
Lục Cảnh Diệu sợ nhất cái gì? Sợ nhất cô gái của anh làm lơ anh. Thật ra
anh vốn không thích nghĩ nhiều về chuyện quá khứ, dù là Mục Lộc hay
Diêu Tiểu Ái. Bởi vì anh biết hiện tại và tương lai cái gì mới là quan trọng
nhất, cho nên thay vì kiểm điểm lỗi lầm trong quá khứ, không bằng cưng
nựng Tần Dư Kiều nhiều hơn. Sau này cô nghĩ lại, anh không cần cô cảm
động anh tốt, nhưng có thể quen với việc anh đối tốt với cô.
Nhưng có đôi khi dây thần kinh của phụ nữ và đàn ông không giống nhau,
họ thích truy tìm nguyên nhân hơn, chuyện gì cũng thích hỏi nguyên nhân.
Nhưng rất nhiều chuyện vốn chẳng có nguyên nhân để mà trả lời cho cô. Ví