KHÁCH NỢ - Trang 70

Bà lão Móm cũng chỉ được nghe làng nước đồn đại mơ hồ như

thế. Bây giờ thì bà lão ở một mình trong cái nhà rộng thênh thênh.
Có những buổi chiều mùa hè, từng tảng mây trắng đùn lên ở phía
chân trời Tây. Không có cơn mưa. Nhưng có chớp dây chớp dợ ở trong
những đám mây. Có ì ầm tiếng sấm ở đâu đâu. À, đấy là chớp bể,
đấy là mưa nguồn.

Bà lão đứng trong cổng ngó trông ra.

Chao ôi! Chớp bể mưa nguồn. Chắc ở bên Sài Goòng đương mưa

to lắm.

Bà Móm ôm mặt, hu hu khóc: “Ối con ơi!...”.

1942