KHẢI HOÀN MÔN - Trang 182

- Thôi tôi xin, tôi xin - Veber vội ngắt lời - Cốc của anh đây, Ravic. Sao,

cô ấy nghĩ thế nào?

- Cô ấy không đặt câu hỏi nào cả - Ravic nói - Cô ấy nói cô ấy tin ở tôi.

- Anh thấy chưa! - Veber rạng rỡ hẳn lên - Tôi đã nói mà.

- Veber ạ, đã có lần nào một bệnh nhân cảm ơn anh trong khi anh chẳng

làm gì được cho người ta chưa? - Ravic uống cạn cốc.

- Có chứ, nhiều lần.

- Thế anh cảm thấy thế nào?

- Mỗi lần như thế tôi lại thầy nhẹ lòng. Còn anh?

- Tôi thì tôi lại buồn nôn. - Thấy Veber bật cười, Ravic nhắc lại - Vâng,

tôi thấy buồn nôn.

- Đây là lần đầu tiên tôi thấy ông có được một cảm xúc có tính người. -

Eugénie nói - Tuy tôi không tán thành cách diễn đạt của ông, dĩ nhiên.

- Eugénie ạ - Veber nói - Chị cứ hay quên rằng chị là y tá chứ không phải

là nhà tâm bệnh học. Thế sao, Ravie, vấn đề thế là đã giải quyết xong xuôi
rồi chứ?

- Tạm thời thì thế đấy.

- Tốt quá. Sáng nay cô ấy có nói với cô y tá gác là cô ấy muốn đi

Florence ngay khi có thể ra viện. Đó là một ý rất hay. - Veber vừa nói vừa
xoa xoa hai bàn tay - Các bác sĩ ở Florence sẽ có thể chăm sóc cho cô. Tôi
không muốn các bệnh nhân chết ở đây. Như thế sẽ tổn thương đến uy tín
của bệnh viện.