KHẢI HOÀN MÔN - Trang 207

- Thế thì em sung sướng quá.

- Em vừa nói gì?

- Em hạnh phúc quá.

- Em có thật ý thức được điều em đang nói không?

- Có chứ.

Ánh sáng nhàn nhạt từ bên ngoài hắt vào phản chiếu trong mắt Jeanne.

- Không nên nói những điều như thế một cách khinh suất đâu Jeanne ạ.

- Em không nói một cách khinh suất.

- Hạnh phúc, nó bắt đầu ở đâu và kết thúc ở đâu?

- Chân anh chạm vào đám hoa cúc. - Hạnh phúc... là những chân trời

xanh biếc của thiếu thời. Những giấc mộng vàng của cuộc sống. Hạnh
phức! Bây giờ nó đang ở đâu?

- Hạnh phúc bắt đầu từ anh và kết thúc với anh. -Jeanne nói - Điều đó rất

giản đơn.

Ravic không đáp. Anh tự hỏi: Jeanne có biết mình đang nói gì không?

- Chắc chỉ lát nữa em sẽ nói là em yêu anh chứ gì?

- Em yêu anh.

- Nhưng em cũng có hề biết anh đâu?

- Thì có sao?

- Có nhiều chứ. Yêu là muốn già đời bên cạnh một người nào.