KHẢI HOÀN MÔN - Trang 284

- Ravic. - Cô nhắc lại, giọng lạc đi - Anh làm gì đấy?

- Anh uống rượu.

- Sao lại thế? - Cô nhổm người trên giường, hỏi - Có chuyện gì thế anh?

- Chẳng có gì đâu?

Jeanne hất mái tóc ra phía sau.

- Trời ơi! Em sợ quá.

- Anh không muốn làm cho em sợ. Anh không biết em sẽ thức giấc.

- Vừa rồi em có cảm giác là anh bỏ đi rồi. Em lạnh toát cả người. Và

bỗng nhiên em trông thấy anh ngồi ở trong góc. Không có chuyện gì chứ
anh?

- Không có gì hết, Jeanne ạ. Anh tỉnh giấc, muốn uống chút gì.

- Cho em một ít với.

Ravic rót rượu ra cốc, đến cạnh giường.

- Em trông như đứa bé con. - Anh nói.

Jeanne cầm lấy cái cốc trong tay anh, uống một ngụm. Cô nhìn Ravic

hỏi.

- Tại sao anh tỉnh dậy?

- Anh không biết. Chắc tại ánh trăng.

- Em ghét ánh trăng lắm.

- Ở Antibes em sẽ yêu nó.