KHẢI HOÀN MÔN - Trang 288

Jeanne cười khanh khách.

- Em không nhận thức điều đó như một cái gì nghiêm chỉnh cho lắm thì

phải. - Ravic nói.

- Không đâu. Còn anh?

- Cũng không.

- Em không sợ. Em tin vào thân thể chúng ta. Nó biết nó muốn gì hơn là

những ý nghĩ đêm đêm hiện lên trong óc ta.

- Em nói đúng. - Ravic nói và uống cạn cốc.

- Đêm nay chúng mình đừng ngủ nữa.

- Cứ thử ngủ đi. Em giống tất cả những dục vọng của một người đàn ông,

cộng thêm một dục vọng mà hắn không ý thức được.

- Mỗi đêm ta phải thức giấc một lần. - Jeanne nói.

- Ban đêm, anh khác.

- Hay hơn, tốt hơn chăng?

- Khác. Ban đêm, anh đầy những bất ngờ. Bao giờ anh cũng như từ cõi

bất tri trở về.

- Còn ban ngày?

- Ban ngày thì thỉnh thoảng mới thế.

- Cách đây mấy tuần, chắc em không nói thế đâu.

- Không đâu. Cách đây mấy tuần, em biết anh ít hơn.